Con Cưng Tự Bế. Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không. Tác giả: Mỉm cười WR. Số chương: 16. FULL. Chương mới nhất: Chương 16. Cập nhật cuối: 7 năm trước. Nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau (nhân vật
Trên 10 năm nay, trong nhiều bài viết về bệnh này, tôi vẫn dùng từ “tự kỷ” và có độc giả gợi ý nên dùng từ “tự bế” thì có thể đúng hơn vì người Trung quốc gọi bệnh này như vậy (zìbìzhèng). Thì ra Nhật cũng gọi là chứng tự bế. Một học giả, tâm lý gia
Nghe Bom nói tôi tự dưng càng thêm vạn phần áy náy với con, thằng bé chỉ đơn giản nghĩ tôi tìm nó vì Bin, tôi lắc đầu đáp: – Không, cô muốn hỏi con trưa nay ăn cơm đã no chưa? Con còn muốn ăn gì không cô mua cho con nhé. – Dạ con ăn no rồi cô ạ. – Vậy con buồn ngủ không?
Kiểm tra chất lượng sản phẩm (hàng hóa Con Cưng trực tiếp nhập khẩu) Tiếp nhận hàng mẫu kiểm tra sản phẩm, kiểm tra các thông tin sản phẩm, xác định nhóm chỉ tiêu thực nghiệm, kiểm tra các nội dung trước khi đăng ký/tự công bố chất lượng sản phẩm
Thuộc thương hiệu chăm sóc sức khỏe tự nhiên hàng đầu Úc, sữa Blackmores đang được nhiều ba mẹ Việt lựa chọn cho bé yêu. Con Cưng đã tìm hiểu và tổng hợp được các đánh giá chi tiết của nhiều ba mẹ Việt dành cho thương hiệu này.
4v9EI0. Con cưng bị tự bế – Chương 5 Cv moihongdao Edit Mộc “Thật xin lỗi.” Bách Hợp chân thành nói, trên mặt có vẻ hối hận. “Không sao cả.” Bùi Tuấn thành thật trả lời, tuy anh không quay đầu lại nhưng Bách Hợp vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh lúc này. Nháy mắt một cái, cảm giác tội lỗi trong lòng cô lại dâng lên. Anh quay lưng về phía Bách Hợp, lưng rộng ep hẹp. Mái tóc vô cùng mềm mại, thân trên để trần ngồi trên giường, cả người có vẻ tối tăm. Bách Hợp cẩn thận nhỏm dậy, lấy chăn bọc quanh người mình, sau đó nằm bò trên giường, ngẩng đầu lên đối mặt với Bùi Tuấn. “Em sẽ đền cho anh một cái khác.” Bùi Tuấn mím môi, cố gắng kiềm chế bực bội, lắc đầu “Bà Cầm sẽ làm lại cái khác.” Quần áo của anh luôn giống nhau như đúc, ngay cả một chi tiết nhỏ nhặt cũng phải được người ta kiểm tra ba lần rồi mới đưa tới. Chiếc áo này đột nhiên bị xé làm anh không bình tĩnh được, Bùi Tuấn biết việc này không liên quan gì đến Bách Hợp. Tay anh nắm lại thành quyền đặt trên chân mình. Tuy mắt anh nhìn cô chăm chú nhưng trong đồng tử lại không có hình bóng của cô, rõ ràng là đang ngẩn người. Bách Hợp nhìn dáng vẻ này của anh, không dám để anh tiếp tục như vậy nữa, cô di chuyển nửa người mình, quàng tay quanh cổ Bùi Tuấn, cả người gần như áp lên thân thể Bùi Tuấn. Lúc này anh mới chú ý đến Bách Hợp. “…” Anh không nói chuyện, vẻ mặt nghi ngờ giống như một đứa bé, dường như không biết vì sao cô lại làm vậy. Bách Hợp rất sợ anh lại chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nhân lúc anh đang chú đến cô, nhỏ giọng nói “A Tuấn, quần áo của em bị bẩn rồi, anh có thể chọn cho em một bộ để mặc xuống tầng ăn sáng rồi đến trường được không?” Bùi Tuấn không lên tiếng, chỉ ôm cô đứng lên, rồi trịnh trọng đặt cô ngồi xuống giường, sau đó đi tới căn phòng để đồ. Tuy anh chưa từng tìm quần áo hộ Bách Hợp nhưng cấu tạo phòng này và phòng anh giống nhau như đúc. Lúc trước, Bùi lão thái gia biết anh thích chạy vào phòng Bách Hợp ngủ nên đã bố trí hai phòng giống hệt nhau vì sợ cháu mình vào một phòng xa lạ sẽ khó chịu. Không đến ba phút anh đã cầm một bộ đồ còn chưa xé mác ra ngoài. Bách Hợp còn sợ anh sẽ cầm kiểu quần áo mà bình thường Lâm Bách Hợp vẫn mặc ra. Nhưng lần này Bùi Tuấn lấy một chiếc áo khoác lông màu hồng nhạt, váy bên trong màu trong, quần màu xanh đen. Ngay cả đôi bốt anh cũng chuẩn bị, bên trong bốt còn đặt sẵn tất. Bách Hợp ngẩn người nhìn Bùi Tuấn ngồi xổm trước mặt mình. Mái tóc mềm mại rủ xuống theo cử động của anh làm khuôn mặt anh bị chắn phân nửa, chỉ thấy cái mũi thẳng, đôi môi nhạt màu và cái cằm gầy. Anh ở trần nhưng hình như không cảm thấy lạnh, đặt chân cô vào lòng bàn tay mình, thay cô đi tất. Sau đó anh còn muốn mặc quần cho cô. “Để tự em.” Bách Hợp thấy hành động của anh, muốn ngăn lại thì Bùi Tuấn không trả lời, nhưng đôi môi xinh đẹp bắt đầu mím lại. Anh hy vọng mình có thể tự tay làm mọi thứ, như vậy anh mới thấy vui vẻ. Anh phát hiện ra Lâm Bách Hợp đã biến mất mấy năm lại trở về. Anh là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, Lâm Bách Hợp cũng thế. Anh rất vui vì có một người bạn giống mình nhưng hình như Bách Hợp không hề cần anh. Nhìn anh trầm mặc không lên tiếng, lòng Bách Hợp mềm nhũn, nghĩ tới việc anh không giống những người đàn ông bình thường. Anh chỉ muốn mặc quần áo cho cô, không hề có ý tứ khác. Ánh mắt anh nhìn cô cũng không có chút đen tối nào. Bây giờ thấy Bùi Tuấn im lặng không nói, cô dứt khoát ngả người ra sau “A Tuấn giúp em đi.” Cô cảm thấy có người xỏ chân cô vào quần, thân thể bị nhấc lên. Bùi Tuấn nhẹ nhàng mặc nốt váy và áo khoác cho cô. Sau đó mới nhìn Bách Hợp “Tiểu Hợp, được rồi.” Trên mặt anh lộ ra ý cười chân thành, giống như sương mù tan dần, lộ ra ánh sáng mặt trời khiến người ta không thể cự tuyệt. Bách Hợp im lặng để Bùi Tuấn nắm tay vào phòng anh. Trước kia, nơi này là cấm địa của anh. Người khác đi vào sẽ khiến anh không thể chịu nổi, cầm khăn lau hết dấu vết người ta để lại. Chỉ có Bách Hợp mới có thể bước vào căn phòng này. Cả phòng sạch tới mức không có một hạt bụi. Trên giường toàn là màu trắng, thảm trải sàn bằng lông dê, giấy dán tường cũng là màu trắng. Bách Hợp nghĩ lại ký ức của nguyên chủ, hơn hai năm trước phòng cô ấy cũng giống phòng Bùi Tuấn. Nhưng sau đó vì tức giận nên cô ấy đã thay đổi phòng mình thành hình dạng bây giờ. Tuy giấy dán tường và màu giường không đổi nhưng thảm trải sàn và chăn đệm đã đổi cả. Cô tới chỗ để quần áo của Bùi Tuấn, tìm quần áo cho anh. Nhìn anh mặc bộ âu phục màu đen rất vừa người, cô không nhịn được lấy chiếc áo khoác màu xám trong ngăn tủ khoác lên người anh. Đương nhiên là Bùi Tuấn không thích thay đổi, anh giãy dụa một chút, vừa muốn nhúc nhích thì Bách Hợp nhìn thời tiết rét buốt bên ngoài “A Tuấn, đừng như vậy, em đã mặc quần áo anh chọn thì anh cũng phải nghe lời em.” Khi Bùi Tuấn không đắm chìm trong thế giới riêng, anh vẫn nghe được những gì người khác nói. Động tác cởi áo của anh chợt cứng đờ. Nhìn Bách Hợp, thấy cô mặc đồ mình tự tay chọn, bây giờ anh lại muốn cởi bỏ đồ cô chọn. Trước đây không bao giờ quan tâm tới cảm xúc của người khác nhưng lần này Bùi Tuấn bỗng nhiên thấy khó xử. “Sau này anh sẽ chọn quần áo cho em.” Anh nói ra yêu cầu, cố kiềm chế ý nghĩ cởi bỏ áo khoác để đổi lại trang phục ngày thường của mình. Bách Hợp gật đầu, nhìn anh một cái, đã vài năm nay anh không nói chuyện nhiều như thế với nguyên chủ. Tuy cô không biết tâm nguyện của nguyên chủ là gì, chỉ có thể làm theo suy nghĩ của mình, nhưng dù sao cảm tình của Lâm Bách Hợp với Bùi Tuấn cũng không bình thường. Nhiều năm sống chung, kể cả không có tình yêu thì cũng có tình thân, nếu có thể giúp đỡ Bùi Tuấn thì cô sẵn sàng. “Được thôi, nhưng về sau quần áo của A Tuấn cũng do em chọn.” Bách Hợp vừa dứt lời, trong mắt Bùi Tuấn lóe lên vẻ hối hận. Sinh hoạt của anh đã thành quy luật từ lâu, nếu phá vỡ anh sẽ không thoải mái. Nhưng Bách Hợp vừa mới nhận lời anh, bây giờ nếu anh từ chối cô thì không biết phải mở miệng thế nào. Ông nội từng dạy anh rằng, cho dù muốn từ chối người khác thì cũng không thể nói thẳng trước mặt, phải suy nghĩ cách gì để cho sự việc trôi vào quên lãng, chỉ cần mình không nhận lời là được. Như thế không trái với lời hứa của mình mà cũng không làm bản thân chịu ấm ức. Vốn dĩ Bùi Tuấn là thái tử của Bùi gia, về sau là người cầm quyền Bùi gia, đáng lẽ sẽ không gặp phải tình huống như Bùi lão thái gia nói. Vì vấn đề tâm lý của anh nên Bùi lão thái gia cũng không giao những công việc quá phức tạp cho anh, hầu hết đều đã được ông chọn lọc. Những việc anh làm hầu như không cần phải dùng tới mưu mô. Bách Hợp tuyệt đối không ngờ rằng chỉ một câu thuận miệng của mình lại khiến cho con người đơn giản, trong veo như thủy tinh ấy lần đầu tiên nảy ra mưu mẹo. Hai người mặc quần áo xong rồi xuống tầng. Đã vài năm trôi qua, Bùi lão thái gia mới lại thấy gương mặt không trang điểm của Lâm Bách Hợp, càng vô cùng kinh hãi khi thấy Bùi Tuấn ăn mặc không giống ngày thường. Anh không hề lộ ra vẻ phiền chán, không kiên trì thay bỏ quần áo, càng không vì thế mà không ra khỏi phòng nửa bước. Chỉ một việc đơn giản này mà ông mất gần mười năm cũng không làm được, nhưng Lâm Bách Hợp lại thành công. Lần này Bùi lão thái gia bắt đầu nghi ngờ mình đã phán đoán sai về Bách Hợp. Vốn dĩ ông cho rằng cô không còn tác động được gì tới cháu mình, muốn bỏ qua cho cô, nhưng bây giờ cô lại có sức ảnh hưởng tới cháu trai, quan trọng hơn là hai người họ hình như đã ngủ với nhau! Vẻ mặt đám người làm có chút quỷ dị nhưng không dám biểu lộ trước mặt Bùi Tuấn, lần lượt bê đồ ăn tới, cố gắng tỏ ra bình thường. Đã lâu Bách Hợp không dùng bữa tại Bùi gia, phải cảm ơn Bùi Tuấn, anh giống như một đứa trẻ sợ cô mất tích, nắm chặt tay cô ngồi bên bàn ăn khiến cô không cần phải lúng túng. Tối hôm qua cô không ăn gì, bây giờ đã đói bụng. Đồ ăn ở Bùi gia vô cùng tinh tế, đặt yếu tố bổ dưỡng cho sức khỏe lên đầu nên các món khá thanh đạm. Có điều tay nghề của đầu bếp rất tốt, khi tất cả đồ ăn được bê lên, Bách Hợp ăn hết ba bát. Bùi lão thái gia trừng mắt vài cái với cô nhưng cô làm như không thấy, mãi tới khi no bụng cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc trước trở thành Long Vương, tuy có thể uống rượu ăn quả tiên, nhưng không thể hưởng thụ mỹ thực nhân gian. Dù sao sau khi tu đạo, nếu ăn ngũ cốc và rau quả sẽ không có lợi gì cho thân thể, cô chỉ có thể hấp thu tinh hoa nhật nguyệt. Tuy có thể sống rất lâu nhưng mấy thứ đó chẳng có mùi vị gì. Bây giờ không dễ dàng gì mới được ăn cháo ngon như thế, đương nhiên là cô không thèm để ý tới việc Bùi lão thái gia muốn mình phải cư xử nghiêm chỉnh. Chỉ cần có Bùi Tuấn ở đây thì sẽ chẳng ai quản thúc cô. nhiệm vụ trước của bạn Hợp là làm Long Vương trong truyện Tây du ký D “Lâm Bách Hợp, cô có biết phép tắc trên bàn ăn không hả?” Cả đời Bùi lão thái gia chưa từng thấy cô gái nào vừa ăn nhiều vừa không biết giữ ý như thế. Trước kia dù Lâm Bách Hợp ở thời kỳ chống đối, nhưng lễ nghi trên bàn ăn thì không thể bới móc được gì vì cô ấy lớn lên từ nhỏ tại Bùi gia. Chỉ mới mấy năm ông không ăn cơm cùng mà con bé này đã trở nên thô lỗ như vậy rồi “Xem ra cô cần phải học lại lần nữa quy củ trên bàn ăn!” Nếu không, sau này gả vào Bùi gia sẽ thành chuyện cười cho mọi người. “Ông nội, quy tắc của Bùi gia là không nói chuyện khi ăn cơm.” Bùi Tuấn nắm tay Bách Hợp, bị cô nhéo một cái, quay đầu nhìn vào mắt cô, lông mày khẽ nhíu lại, cuối cùng thành thật nhắc nhở Bùi lão thái gia một câu.
Con cưng bị tự bế – Chương 12 Cv moihongdao Edit Mộc Bùi Tuấn vô cùng nhạy cảm với sự thay đổi tâm lý của người khác. Nếu là người anh không để ý thì không sao, nhưng anh đang để ý đến Bách Hợp, đương nhiên không muốn cô lộ ra vẻ rầu rĩ. Bách Hợp nhắm hai mắt lại, khi mở mắt ra thì đã bình tĩnh hơn. Cô nâng mặt Bùi Tuấn lên, dán môi mình vào môi anh, không nhanh chóng tách ra như trước, còn liếm nhẹ lên môi anh. Toàn thân Bùi Tuấn chấn động, mở to mắt nhìn chòng chọc vào cô. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng kia có mấy phần ngượng ngùng và hoảng loạn, không tỉnh táo như ngày thường. Bách Hợp không dám nhìn vào mắt anh, vươn tay che mắt anh lại. Bùi Tuấn muốn kéo tay cô ra, Bách Hợp lập tức nhòa vào trong lòng anh. Đôi tay bám chặt vai anh, anh định nói chuyện với cô, đôi môi vừa mở ra thì đầu lưỡi Bách Hợp bất ngờ tiến vào trong miệng anh. Hai người đều run rẩy, Bách Hợp muốn quay mặt đi nhưng Bùi Tuấn lại ôm cô càng chặt hơn. Trước kia không có ai dạy anh chuyện này. Anh chỉ học quản lý Bùi gia như thế nào, làm sao chống lại đám trộm cắp, cách để khống chế cảm xúc của bản thân. Bây giờ Bùi Tuấn muốn học cách thân mật với người khác. Khi chú Chu mở cửa xe ra, Bách Hợp cúi thấp đầu ngồi cạnh Bùi Tuấn, chàng thanh niên đẹp trai lạnh lùng vươn tay ôm lấy eo cô, cười với chú Chu “Tiểu Hợp sẽ đến công ty với cháu.” Từ khi thiếu gia và phu nhân có chuyện, đã mười mấy năm trôi qua chú Chu làm tài xế cho Bùi Tuấn, ngày nào ông cũng đưa Bùi Tuấn đến công ty rồi về nhà, trước giờ chưa từng thấy anh cười với mình. Chú Chu chợt sinh ra loại cảm giác được yêu quý mà sợ hãi. Ông ngạc nhiên nhìn về phía Bách Hợp, nếu Bùi lão thái gia biết Bùi Tuấn cười với mình thì nhất định ông ấy sẽ ghen tỵ cho xem! Không ngờ cô Lâm này lại có bản lĩnh như thế, thay đổi được quyết định của Bùi Tuấn, hơn nữa nhìn vẻ mặt anh thì chứng tỏ tâm trạng rất tốt. Thần thái tươi sáng thế này chưa từng có trên mặt anh. Chú Chu nhẹ nhàng lên xe, lái xe tới công ty. Sau khi xe khởi động, Bùi Tuấn không nói chuyện, thân mình vẫn thẳng tắp, gương mặt quay về phía cửa sổ. Ban đầu Bách Hợp còn hơi ngại ngùng. Chỉ ngẩng đầu nhìn động tác của Bùi Tuấn thì lòng cô lại hơi chột dạ. Thấy lỗ tai Bùi Tuấn còn đỏ bừng, cô không nhịn được nhìn vẻ mặt anh. Ai ngờ vừa cử động, cứ tưởng anh đang ngẩn người nhưng anh lại quay đầu, ngượng ngùng nhìn cô một cái, một tay ôm cô vẫn như cũ nhưng tay còn lại nắm chặt thành đấm đặt lên đầu gối. Đây là hành động khi anh muốn làm bản thân tỉnh táo, Bách Hợp thấy thế thì cũng không ngại nữa, tựa đầu lên vai anh, híp mắt nghỉ ngơi. Trong Bùi gia, trừ Bùi lão thái gia là người có địa vị rất lớn ở Hoa Hạ. Mẹ Bùi Tuấn cũng để lại khối gia sản khổng lồ, những thứ đó không phức tạp như chính trị, Bùi lão thái gia cũng không cần khoản tiền đó nên giao cho Bùi Tuấn xử lý, tiện thể rèn luyện năng lực của anh, cũng để anh có việc làm, không cần ngơ ngẩn cả ngày ở nhà hoặc chỉ vùi đầu vào học tập. Người trong công ty đều biết ở tầng cao nhất có một ông chủ trẻ tuổi không thích xã giao với người khác. Ngày thường, khi Bùi Tuấn vào công ty cũng có nhiều người nhìn anh, nhưng không nhiều bằng hôm nay. Bởi vì bình thường Bùi Tuấn luôn không có biểu cảm, thậm chí còn có vẻ u ám nay lại nắm tay Bách Hợp vào công ty, thậm chí trên môi còn có ý cười. Nụ cười này làm người trong công ty choáng váng, mãi tới khi hai người vào thang máy thì mọi người mới phản ứng lại. Tiền sảnh nổ tanh bành, cho dù biết lúc làm việc không thể nói chuyện phiếm nhưng vẫn rất nhiều người không nhịn được đi phán đoán thân phận của Bách Hợp. “Nghe nói đó là vị hôn thê của thái tử, là thanh mai trúc mã từ nhỏ.” Một vài người làm việc lâu năm ở công ty nói ra, lập tức rất nhiều người vây quanh, mồm năm miệng mười moi móc thông tin về Bách Hợp. Có một số người ghen tỵ với cô, bắt đầu bàn tán. “Sao trước kia lại không thấy nhỉ?” “Chắc là do thái tử bảo vệ quá tốt.” “…” Lúc này, Bách Hợp và Bùi Tuấn đang ở trong thang máy riêng. Không phải anh thích hưởng đặc quyền mà là không thích mình vào thang máy có quá nhiều dấu chân và mùi của người khác. Bình thường, ngay cả chú Chu vào chung thang máy với anh cũng hận không thể co mình thành một khối nhỏ. Bây giờ Bùi Tuấn lại thoải mái dắt Bách Hợp vào thang máy, nghĩ tới chuyện ở trên xe, tai lại nóng lên. Anh muốn đem tất cả những gì mình có chia cho Bách Hợp, bởi vì cô khác mọi người. Nhưng khác ở điểm nào thì anh lại không nói nên lời, cho nên anh chỉ muốn Bách Hợp vào thang máy với mình, dắt tay cô, dường như chỉ có vậy mới chứng tỏ rằng trong lòng anh rất vui. Anh giống như một đứa trẻ nóng lòng muốn hiến vật quý, muốn cho Bách Hợp xem tất cả những gì mình để ý, để cô bước vào cuộc sống của mình. Cả ngày, Bách Hợp chơi máy vi tính ở một bên, thỉnh thoảng cũng cảm giác được Bùi Tuấn đang nhìn mình, cô liền ngẩng đầu cười với Bùi Tuấn. Ban đầu Bùi Tuấn cũng toét miệng cười với cô, nhưng khi tỉnh táo lại thì cuống quít cúi đầu, lỗ tai cũng hơi đỏ lên. Bách Hợp chưa kịp thẹn thùng thì anh đã thẹn thùng trước, điều này khiến Bách Hợp vô cùng buồn cười. Cô đeo tai nghe, nằm trên ghế sofa xem ti vi, ánh mắt Bùi Tuấn thỉnh thoảng lại liếc về phía cô, thấy cô không quay lại cười với mình như lúc trước, tâm trạng anh bắt đầu trở nên tối tăm. Anh hy vọng Bách Hợp luôn chú ý đến anh chứ không phải máy vi tính. Trong lòng anh chợt cảm thấy thất lạc, tay cũng tăng thêm lực, ngòi bút kéo một vết mực dài trên giấy, lông mày Bùi Tuấn hơi nhíu lại. Trên phần chữ ký trong hợp đồng tự nhiên có thêm một vết mực làm anh không thích, nhưng cũng không thấy chướng mắt nhiều như ngày trước. Hơn một nửa sự chú ý của anh đã phân cho Bách Hợp. Bùi Tuấn do dự một chút rồi lấy hợp đồng mới ra, tiếp tục ký tên, trong lòng hơi khó chịu vì Bách Hợp không để ý đến mình. “Tiểu Hợp…” Anh âm u gọi một câu, bình thường anh có ngồi một mình cả ngày cũng không cảm thấy thời gian quá dài, nhưng hôm nay chưa ngồi được bao lâu đã cảm giác thời gian trôi rất chậm. Lần đầu tiên anh gọi, Bách Hợp đeo tai nghe, bên tai cô toàn âm thành ầm ĩ của bộ phim đang đến lúc gay cấn nên không chú ý tới Bùi Tuấn. Thường ngày chỉ có anh lờ người khác đi, lần đầu tiên bị người ta lờ lớ lơ, Bùi Tuấn không vui chút nào. Môi anh mím lại, chờ tới khi Bách Hợp nhận ra thì Bùi Tuấn đã ngồi xổm trước mặt cô, kéo máy tính bảng ra, tiện thể kéo luôn cả tai nghe của cô xuống. Tay anh áp lên mặt Bách Hợp, nghiêm túc nói “Tiểu Hợp, anh không thích như thế này.” Không hiểu vì sao tự nhiên anh lại cảm thấy không thoải mái, Bách Hợp thở dài, vừa định nói chuyện thì Bùi Tuấn đã áp sát mặt cô, đôi môi ấn lên môi cô. Vào buổi chiều hầu như không có ai dám vào phòng làm việc của Bùi Tuấn, đây đúng là cơ hội tốt cho anh. Bách Hợp để mặc anh ôm vào ngực, chờ tời khí tan làm, cô thở ra một hơi nhẹ nhõm, quyết định về sau không thể theo Bùi Tuấn đi làm nữa. Ngày mai cô nhất định phải cất tiền trong người, đi bên ngoài chơi cả ngày hoặc tự về Bùi gia, đợi tới chiều tối sẽ ngồi xe tới trường chờ anh. Không thể vì Bùi Tuấn hướng nội hơn mọi người mà cho rằng anh không nguy hiểm, cho dù anh có chứng tự bế thì vẫn là một người đàn ông. Chạng vạng năm giờ, chú Chu đã chờ sẵn ở ngoài phòng làm việc. Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Bùi Tuấn cũng có vài ưu điểm, ví dụ thời gian tan làm của anh đặc biệt chuẩn. Trừ một số nhân viên có kế hoạch quan trọng phải làm nên tăng ca, còn lại gần như đã về hết, chỉ có chú Chu chờ vài phút mà không thấy Bùi Tuấn dọn đồ ra ngoài nên hơi lo lắng. Lúc sau thấy hai người nắm tay nhau đi ra, Bách Hợp thì không nói, quan trọng là Bùi Tuấn đã ra trễ mấy phút nhưng lại có vẻ vô cùng vui sướng. Chú Chu nhìn anh một lúc, thấy Bùi Tuấn thậm chí còn quên cả áo khoác thì á khẩu, không biết phải nói gì. Trước đây, Bùi Tuấn tuyệt đối không quên bất cứ việc gì, anh không cần thư ký, không thích có người ở bên cạnh, phòng làm việc chính là cấm địa của anh. Trừ khi dọn dẹp, người ngoài không được vào, ngay cả đưa tài liệu cũng chỉ để ở ngoài. Mỗi ngày, anh ăn gì, mặc gì, làm gì cũng như lên lịch sẵn trong não, làm vô cùng nghiêm túc. Bao nhiêu năm ở cạnh anh, đây là lần đầu tiên chú Chu thấy Bùi Tuấn quên đồ. Nhìn thoáng qua cửa phòng làm việc chưa đóng, nơi mà bình thường sạch sẽ như phòng trưng bày thì bây giờ bừa bộn vô cùng. Trên ghế sofa vẫn còn tai nghe và máy tính bảng, trên bàn làm việc còn tài liệu chưa xếp gọn. “Cậu chủ, cậu làm xong mọi việc rồi nên về nhà luôn à?” Chú Chu không nhịn được hỏi một câu. Khuôn mặt Bùi Tuấn chợt hồng lên, hình như nghĩ tới cái gì, anh cuống quít kéo Bách Hợp quay lại phòng làm việc. Lần này anh không định đóng cửa, ngồi xuống bàn, nhanh chóng ký nốt chỗ hợp đồng còn lại, những việc chưa làm xong thì cho vào túi mang về nhà. Trước đây anh không thích mang việc ở công ty về vì cảm thấy không thoải mái, nhưng cả ngày nay anh chỉ tập trung vào Bách Hợp nên chưa làm xong việc, đành phải về nhà làm tiếp. P/S Mấy ngày nghỉ vừa rồi các bạn làm gì thế, mấy ngày nay tớ đang bận quá nên truyện ra chậm một chút. Phần này chỉ còn 4 chương nữa là hết, tớ đang suy nghĩ xem nên làm tiếp phần nào đó của bộ “Bia đỡ đạn” hay là làm phần lẻ của một truyện nhanh xuyên khác dạo gần đây tớ toàn đọc nhanh xuyên và có vài bộ đọc cảm động ra phết, nhiều lúc rơi cả nước mắt.
Getting fuel from your wheelsGETTING rid of old tyres has long been a problem. Every year more than a billion reach the end of the road. Until recently, most were thrown into landfills or piled up in storage yards, which occasionally caught fire. Tougher environmental laws mean many countries now insist tyres are recycled. And they are, sort of. Some of the methods might be better than dumping them, but they are not especially green. Listen to this story. Enjoy more audio and podcasts on iOS or browser does not support the recovery is one common method. This involves burning tyres in an incinerator to generate electricity, or as a supplementary fuel to provide heat for cement kilns and other industrial processes. But that produces planet-warming pollution. Tyres can be used whole or shredded in construction projects, such as building embankments or repairing roads. There are, however, concerns about chemicals from the tyres leaching out and contaminating the ground. Some firms, therefore, have begun exploring an alternative, pleasingly symmetrical idea. Since tyres are mostly made from hydrocarbons, it should be possible in principle to turn old tyres into low-carbon fuel which can be used to run the vehicles they came from. One of the most ambitious firms pursuing the idea is Wastefront, which is based in Oslo, in Norway. Later this year the company will start building a giant tyre-recycling plant in Sunderland in north-east England. In a couple of years, when the plant is fully operational, it will be able to turn 8m old tyres into new products, including some 25,000 tonnes of a gooey black liquid called tyre derived oil TDO.The process works by deconstructing a tyre into its three main components. One is steel, which is used to brace the structure of a tyre and which can be readily recycled. The second is carbon black, a powdery, soot-like form of carbon used to improve the durability of the tyre. The third is rubber. Some of that will be natural rubber obtained from the sap of rubber trees. Some will be the synthetic sort, which is made in factories from crude order to do the deconstructing, the tyres are first shredded and the steel bracing removed. The remaining material then goes through a process called pyrolysis. This involves exposing a material to high temperatures in the absence of air. That causes the rubber to decompose into a mix of hydrocarbon gases, which are drawn off. What is left behind is pure carbon black. Once the drawn-off gas has cooled down, a proportion of it liquefies into TDO. The remaining gases, which include methane, are funnelled back around to be burned, fuelling the reactor. This, says Vianney Valès, Wastefront’s boss, creates a closed-loop system that prevents emissions. The overall output of the process by weight is 40% TDO, 30% carbon black, 20% steel and 10% carbon black can be re-used to make new tyres. That is of interest to tyre-makers because it helps efforts to become carbon neutral. Producing new carbon black requires the partial burning of heavy oil residues or coal, which produces plenty of greenhouse-gas emissions. The recovered TDO is similar to crude oil fresh from the ground, and is well-suited for making diesel. To do that, Wastefront is working with Vitol, a Swiss company that is the world’s largest independent oil trader, and which operates a number of refineries around the not completely carbon-neutral, diesel made from TDO does produce an 80-90% reduction in emissions of carbon dioxide, the main greenhouse gas, compared with the conventional fuel. The future market for cleaner fuels is likely to remain substantial, even though electric vehicles are steadily replacing those with combustion engines. Fossil-fuelled vehicles will remain on the road for decades to come, particularly large commercial vehicles like lorries, which are harder to electrify and which are big burners of diesel. The fuel will also be needed by trains and ships. So, anything that helps to clean up overall emissions during what will be a long transition to the electrification of transport is useful—especially if it also shrinks a mountainous waste problem. Curious about the world? To enjoy our mind-expanding science coverage, sign up to Simply Science, our weekly subscriber-only article appeared in the Science & technology section of the print edition under the headline "Fuel from your wheels"From the May 27th 2023 editionDiscover stories from this section and more in the list of contents Explore the edition
Bách Hợp không quen để anh ôm, trên người Bùi Tuấn có mùi hương hoa lan tươi mát, vô cùng sạch sẽ, chắc là mùi từ sữa tắm và dầu gội anh quen dùng, khiến tâm trạng người ta trở nên bình tĩnh. Lúc đầu cô còn tưởng mình sẽ không ngủ được, nhưng sau đó lại ngủ say từ lúc nào không biết. Tiếng hít thở đều đặn dần vang lên, Bùi Tuấn vốn không lên tiếng chợt mở mắt ra, có vẻ hiếu kỳ nhìn cô một cái. Trước kia anh nghĩ rằng khi Tiểu Hợp lớn lên thì ôm cô lại thoải mái như vậy. Nếu giống như lời ông nội nói, đối tượng kết hôn là cô thì thật ra anh có thể chịu đựng việc kế hoạch của mình bị rối loạn. Tỉnh lại thì trời đã sáng hẳn, không biết có phải do kinh nghiệm ngày hôm qua không, khi Bách Hợp ăn xong hai bát cháo, Bùi Tuấn nhẫn nại nhìn cô. Cô không hiểu vì sao, Bùi Tuấn lại không định mở miệng, nhưng cuối cùng không nhịn được “Bà Cầm, bà lấy thêm cho Tiểu Hợp một bát nữa đi.” “…” Cô ăn no rồi, định nói với Bùi Tuấn là mình không thể ăn thêm được nữa. Nhưng bà Cầm đang vô cùng vui mừng, không để ý Bách Hợp có thể ăn được hay không, Bùi Tuấn hiếm khi nói với bà một câu, lúc này bà đang reo vui rộn rã bê cái bát không xuống bếp, tự mình lấy bát mới ra. Bách Hợp thở dài, ngày hôm qua là vì tình huống đặc biệt nên cô mới ăn nhiều, bây giờ không thể ăn được nữa. Cô do dự một chút, nhìn ánh mắt mong chờ tha thiết của Bùi Tuấn, đành phải cố ăn một hớp nhỏ. Sau đó Bùi Tuấn chủ động cúi đầu xuống. Dáng vẻ này giống như sủng vật chờ được cho ăn vậy. Bách Hợp chợt hiểu rõ ý của anh, đưa bát cháo tới, quả nhiên Bùi Tuấn để cô dỗ mình ăn, sau đó cầm khăn tự lau miệng. Bùi lão thái gia nhìn quan hệ hai người phát triển rất nhanh, có vẻ nghi ngờ nhìn Bách Hợp. Hai ngày nay Bách Hợp không trang điểm đậm, cũng không mặc váy ngắn như trước, điều này khiến ác cảm của Bùi lão thái gia với cô mất đi rất nhiều, quan trọng hơn là cháu ông thích Bách Hợp, chỉ cần Bùi Tuấn thích thì Bùi lão thái gia đều đồng ý. Hôm nay Bùi Tuấn vẫn đưa cô đi học, không cần cô phải dặn dò, chiều vừa tan học, Bách Hợp đã thấy xe của Bùi Tuấn đỗ ngoài cổng trường. Dường như đã thành thói quen, buổi sáng hai người cùng ăn sáng. Nhất định cuối cùng cô phải ăn hai hớp cháo rồi để chỗ còn lại cho Bùi Tuấn. Ăn thêm một chút hoặc thiếu một chút đều không được. Lúc đi học cũng là anh đưa đi, tan học anh tới đón. Sinh hoạt của Bách Hợp dần dần có quy luật, còn chưa kết hôn nhưng đã như hai vợ chồng già. Đến tháng chạp, Bách Hợp đã dần quen với những ngày như vậy. Nguyên chủ vì bị trầm cảm thành ra suy sụp nên bây giờ mới lên cấp ba. Khối lượng bài vở vô cùng nhiều, theo lý mà nói thì có thế lực của Bùi gia và Lâm gia, cô không cần đến trường mà vào thẳng đại học cũng không vấn đề gì. Có điều tính cách của nguyên chủ rất ngang bưỡng, bởi vì chứng trầm cảm nên thành tích của cô ấy không tốt, nhưng ngày nào cũng luôn cố gắng. Trừ thời gian trang điểm đậm, ăn mặc hở hang để chọc tức Bùi Tuấn và Bùi lão thái gia, cô cũng không kết bạn với những kẻ không đứng đắn. Có thể là vì yếu tố tự nhiên, cho dù cô ấy nỗ lực thì thành tích cũng không tốt hơn. Giữa trưa, sau khi ăn cơm xong, các bạn học khác chia thành tốp năm tốp ba ra ngoài chơi đùa hoặc tán gẫu, Bách Hợp chỉ cầm một quyển sách. Hiện tại trí lực của cô đã đạt tới mức của người bình thường, kết quả học tập tốt hơn Lâm Bách Hợp rất nhiều. Cô định cầm vở ra chép vài từ tiếng Anh, bên ngoài chợt có người gọi “Lâm Bách Hợp, ngoài trường có người tìm.” Tại thế giới mà ai cũng cầm điện thoại trên tay, Bách Hợp không dùng điện thoại di động là chuyện hết sức buồn cười trong mắt bạn cùng lớp. Thành tích của cô khi vào trường không tốt, hơn nữa từng bị lưu ban, trước đây còn ăn mặc trang điểm trông chẳng ra gì. Người Bùi gia sẽ không cho phép cô làm hỏng thanh danh nhà họ, Lâm gia cũng không phép con gái làm nhà mình mất mặt, vậy nên ba năm học chung nhưng không có ai biết thật ra hoàn cảnh của cô cũng không tồi mà chỉ coi cô như con nhà khốn cùng. Bạn học trong lớp nhìn cô trang điểm, ăn mặc hở hang còn đồn cô bị bao nuôi. Người tới gọi cô ra là bảo vệ trường, Bách Hợp nghi ngờ nhíu mày lại, nhét đồ vào ngăn kéo rồi mới đứng dậy đi theo. Cô vừa đi liền có người vung tay múa chân nói xấu, đại ý là sự thay đổi gần đây của Bách Hợp là do cô nản lòng thoái chí sau khi bị người ta vứt bỏ. Ở ngoài cổng trường là người mẹ mà rất lâu rồi cô không gặp, vừa thấy Bách Hợp ra ngoài, mẹ Lâm vốn luôn sống sung sướng nhưng không kiềm chế được, khóc lên “Tiểu Hợp, mẹ nên làm thế nào đây?” Trong quá khứ, Lâm Bách Hợp vô cùng khát vọng tình cảm của cha mẹ, luôn hi vọng có thể thân thiết với mẹ mình. Nhưng mẹ Lâm không cho cô ấy cơ hội, vài năm nay, mỗi lần Lâm Bách Hợp về Lâm gia là lại bị bà ta tỏ thái độ ghét bỏ, nói cô ấy không giữ lấy trái tim Bùi Tuấn khiến cho bà ta khó chịu. Những lời đó đã tạo thành áp lực tâm lý cho Lâm Bách Hợp. Giờ thấy mẹ Lâm, Bách Hợp cũng chẳng có ấn tượng tốt gì, chỉ bình tĩnh quan sát bà ta một lúc lâu. “Cô làm sao thế? Mẹ nói chuyện với cô sao cô lại không để ý?” Mẹ Lâm bị cô nhìn như thế, đầu tiên là có vẻ lúng túng, sau đó cố nén giận, đẩy con gái một cái. Thấy cô mặc một chiếc áo khoác dài bằng len màu xám, tóc dài mềm mại xõa thành hai lọn trước ngực, mái tóc đen không cài thêm cái gì kì dị, mặt không trang điểm đậm, gương mặt trắng muốt trong sáng rất hợp với tuổi của cô. Cô mặc quần bò mài trắng, đi giày đen, trông có vẻ thuận mắt hơn trước nhiều. Nhìn con gái như thế, mẹ Lâm tỏ ra thích thú “Nên như thế này từ lâu rồi, con phải thế này thì cậu Bùi mới thích con. Con không biết là con trước đây làm mẹ lo lắng như thế nào đâu. Rất nhiều người muốn lấy vị trí của con đấy, con phải làm sao để cậu Bùi không thể rời xa con được. Con là con gái, giờ tuổi của cậu ta cũng không nhỏ, con hiểu phải làm thế nào rồi chứ. Nếu không thể nói chuyện được với cậu ta thì dùng hành động, mẹ sẽ dạy con!” Bách Hợp không biết làm sao mẹ Lâm có thể nói ra những lời như vậy. Mắt cô lạnh lẽo, tự nhiên cảm thấy buồn nôn, mím chặt môi không lên tiếng. Mẹ Lâm thấy dáng vẻ này của cô, trong lòng khó chịu, không kìm được nói “Cô nghe tôi nói chưa?” Giọng bà ta tăng cao, nghe có vẻ chua loét “Cô cũng chẳng khác gì cha cô, toàn chọc tức tôi! Cô như thế, cha cô cũng như thế, ông ta dám đem con tiểu tiện nhân kia về nhà, may mà tôi còn có cô ở đây. Chỉ cần Bùi gia chịu giúp tôi thì tiểu tiện nhân Lâm Thiên Ngữ kia muốn mẫu bằng nữ quý cũng đừng có mơ!” mẫu bằng nữ quý mẹ quý nhờ con gái, ý là nếu Lâm Thiên Ngữ có được tiền đồ tươi sáng thì mẹ cô ta cũng được thơm lây Vốn dĩ Lâm gia chỉ là một gia đình giàu có nho nhỏ, nếu không phải sinh được một cô con gái tốt số, được sự nâng đỡ của Bùi gia thì lúc này cũng chỉ ở một tỉnh nhỏ thôi. Bây giờ giàu có nhưng nguồn gốc không thay đổi, cho dù mẹ Lâm ngày thường có vẻ cao quý nhưng lần này mở miệng đã lộ ra bản chất. Có điều Bách Hợp không ngờ bà ta lại nhắc đến Lâm Thiên Ngữ, hơn nữa có vẻ như cha Lâm đã đưa Lâm Thiên Ngữ về nhà, muộn hơn trong nội dung câu chuyện khoảng 3 tháng. May là đời này cô đã tới kịp, nguyên chủ chưa gặp phải tai họa nên Bùi lão thái gia không đuổi cô về nhà, cha Lâm cũng không tìm được cơ hội để đưa con gái nhỏ tới thay cho Bách Hợp, vì thế mà Lâm Thiên Ngữ tới Lâm gia cũng muộn hơn mấy tháng. “Thôi, tôi còn tưởng rằng cô thực sự thay đổi.” Mẹ Lâm mất bình tĩnh vuốt tóc, có vẻ ghét bỏ nhìn con gái “Cô chỉ cần biết tôi mới là mẹ ruột của cô, cách xa Lâm Thiên Ngữ một chút, đừng để nó tới gần cậu Bùi.” Nói xong, mẹ Lâm nhìn chiếc đồng hồ tinh xảo trên tay, cuống quít nói “Được rồi, cô nhớ kỹ những gì tôi nói. Tôi là mẹ cô, cô do tôi sinh ra, lẽ nào tôi lại hại cô chắc? Con tiểu tiện nhân Lâm Thiên Ngữ kia đã muốn vào Bùi gia từ lâu rồi…” Trong ký ức của nguyên chủ, mẹ Lâm chưa từng nói với cô ấy như vậy. Thật ra khi nguyên chủ chết, cô ấy cảm thấy mình vô cùng có lỗi với mẹ Lâm. Bởi sự xuất hiện của Lâm Thiên Ngữ, Lâm Bách Hợp cho rằng mẹ mình cũng khó chịu giống mình, thậm chí còn khổ sở hơn mình. Vì thế nên một đứa con riêng như Lâm Thiên Ngữ lại thay con gái mình vào Bùi gia, mẹ Lâm suốt ngày mắng cô sao không đi chết. Cô gái mẫn cảm này cảm thấy vô cùng tội lỗi, cho là vì mình tùy hứng, không biết điều nên mới mất đi cơ hội vào Bùi gia, thậm chí làm mẹ mình mất đi địa vị trong lòng cha, đủ loại nguyên nhân dần đẩy cô ấy đến cái chết. Nhưng hiện giờ xem ra mẹ Lâm đã biết sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ từ lâu rồi, bà ta thậm chí còn biết Lâm Thiên Ngữ muốn thay thế Bách Hợp vào Bùi gia. Chuyện này khiến Bách Hợp phải suy nghĩ, cô nhìn mẹ Lâm một cái, nheo mắt “Mẹ đã biết về Lâm Thiên Ngữ lâu rồi sao?” Cho tới giờ cha Lâm mẹ Lâm luôn tỏ ra tình cảm rất tốt, nếu không phải mẹ Lâm lỡ miệng thì cái cô gái ngốc nghếch như Lâm Bách Hợp chắc cả đời cũng không biết, thật ra mẹ Lâm chẳng hề để ý nhiều đến sự tồn tại của Lâm Thiên Ngữ như cô ấy tưởng tượng. Cô ấy luôn cho rằng mẹ mình bị tổn thương, vậy nên luôn thông cảm bà ta, yêu thương bà ta, cuối cùng bản thân đầy thương tích còn phải chịu đựng người thân nhất luôn đả kích mình. “Cô đừng quan tâm nhiều như thế làm gì, nhớ kỹ những gì tôi nói là được, tôi và bà Vương đã hẹn rồi, phải đi đây.” Mẹ Lâm biết mình đã lỡ mồm, lúc trước cha Lâm từng dặn dò bà ta, hiện giờ muốn khống chế Lâm Bách Hợp không dễ dàng, cần phải an ủi cô. Tới khi Lâm gia có thể vững chân ở thành phố này thì sẽ tìm người thay thế cô. Hai vợ chồng họ đều là kẻ tham vinh hoa, mẹ Lâm đã biết từ lâu rằng bên ngoài có Lâm Thiên Ngữ. Nhưng hôn nhân của bà và cha Lâm từ nhiều năm trước đã chỉ còn trên danh nghĩa. Cha Lâm thích chơi bời thế nào mẹ Lâm không quan tâm, bà ta chỉ cần mình còn giữ vị trí Lâm phu nhân, có tiền tiêu mãi không hết là được. Danh sách chương truyện Con Cưng Tự Bế
Bác sĩ Hồ Văn Hiền. Thính giả Huỳnh Tường Minh hỏi “Kính thưa quý đài, Trong các từ điển Anh-Việt thông dụng thì autism được dịch là hội chứng tự kỷ, trong khi tự điển Anh-Hoa thì dịch là tự bế chứng. Ta gọi thế nào cho đúng, và bệnh nầy là bệnh gì? Xin cảm ơn” Bác sĩ Hồ Văn Hiền trả lời Autism Bệnh tự kỷ, Chứng cô độc hay Tự bế? Về gốc từ autism Năm 1912, nhà tâm lý người Thụy Sĩ Paul Bleuler đặt ra từ mới autisme autos= gốc Hy Lạp, có nghĩa tự mình, self”; -ismus= chỉ một tình trạng [bệnh lý] để mô tả tình trạng tâm lý gọi là “morbid self absorption”, có nghĩa chìm đắm trong thế giới, không gian riêng của mình một cách bệnh hoạn, là một triệu chứng của bệnh thần kinh phân liệt schizophrenia. Mãi đến thập niên 1940, bác sĩ Leo Kanner gốc Áo ở Đại Học Johns Hopkins, Mỹ nghiên cứu về những trẻ con có triệu chứng tâm lý chính là co rút vào trong thế giới riêng tư của mình, không cảm thông và giao thiệp được với người khác, và ông dùng từ ngữ “autism” để mô tả các em này 1943. Đồng thời, bác sĩ người Áo tên Hans Asperger cũng mô tả những người có những khiếm khuyết tương tự như các bệnh nhân của Kanner, cùng chung một nét chính là sự cô lập xã hội social isolation, nhưng hoạt động ở gần mức bình thường hơn. mà ông gọi là autistic psychopathy bệnh tâm thần tự kỷ. Chính bản thân Asperger cũng có những dấu hiệu của bệnh ông mô tả. Do thế chiến thứ 2, hai nhà khảo cứu không có cơ hội liên lạc với nhau. Khoảng chừng 1970, qua bản dịch tiếng Anh của khảo cứu về bệnh tự kỷ của bác sĩ người Đức Gerhard Bosch, từ Hội chứng Asperger Asperger syndrome mới xuất hiện lần đầu trong y văn tiếng Anh. Đến năm 1981, Lorna Wing, một bác sĩ tâm thần người Anh, lại dùng tên “Hội chứng Asperger” này và làm nó phổ biến trong y văn tiếng Anh cũng như thế giới. Tuy nhiên, cho đến thập kỷ 1960 thời chiến tranh Việt Nam, y giới vẫn chưa phân biệt giữa bệnh autism là một bệnh về phát triển của trẻ nhỏ và “bệnh điên” thần kinh phân liệt, và cho đến thập niên 1970, vẫn chữa hai bệnh này bằng những phương tiện tương tự, ví dụ như thuốc men như LSD, electric shock chạy điện, và những biện pháp trừng phạt, gây đau đớn để sửa đổi hành vi behavior. Năm 1988, phim Rain Man do đọc trại tên Raymond do Dustin Hoffman đóng đưọc giải Oscar. Phim này đưa bệnh autism lên hàng đầu dư luận truyền thông báo chí, làm cho người trung bình lẫn y giới hiểu và ý thức thêm về căn bệnh lạ lùng, khó chữa trị và từ trước đến nay thường được coi như những người bệnh tâm trí hoặc quái dị “freak”. Chỉ từ khoảng thập niên 1980, chừng trong vòng ba mươi năm nay, người ta mới chú ý nhiều đến bệnh autism như là một lĩnh vực quan trọng trong bệnh tâm lý và tâm thần của Nhi khoa. Và biện pháp trị liệu chú trọng nhất vào hai lĩnh vực ; dạy về ngôn ngữ, nói và hiểu language therapy, và tác dụng, kiểm soát môi trường học tập của các em cho thích hợp để tác dụng lên trên hành vi behavioral therapy của các em, hầu giúp cho các em thích ứng được với những đòi hỏi của cuộc sống độc lập cành nhiều càng tốt. Bệnh tự kỷ là một bệnh bao gồm những triệu chứng chính sau đây, thường biểu lộ, xuất hiện trong ba năm đầu đời và sẽ tồn tại suốt đời. Hiện nay, những mức dộ khác nhau của chứng tự kỷ được gộp vào bệnh “autism spectrum disorder”, hay “rối loạn quang phổ tự kỷ”, đi từ bệnh nhân có những sắc thái nhẹ, phảng phất những nét của bệnh tự kỷ,những người trước đây được xếp vào hội chứng Asperger, đến những bệnh nhân có triệu chứng điển hình hay nặng hơn. 1. Rối loạn về ngôn ngữ cũng như cách phát biểu bằng nét mặt, cử chỉ, điệu bộ. Ví dụ – Trẻ biết nói chậm, hoặc không nói, hoặc trước đây biết nói từ nào đó, nói từng câu, nhưng sau đó không còn khả năng đó nữa. – Không biết gợi chuyện, bắt đầu một cuộc đối thoại, trao đổi qua lại với người nói chuyện với mình, – Hoặc chỉ nói để xin, đòi một cái gì, hay gọi tên một cái gì đó – Nhịp điệu câu nói không bình thường nói như hát, hay nói đều đều không biểu lộ cảm xúc, nói như cái máy robot-like speech. – Nghe từ ngữ, câu nói của người khác thì có thể lập lại nguyên văn, nhưng không hiểu, vận dụng để dùng cho hoàn cảnh mới; không hiểu những câu hỏi giản dị, hoặc những hướng dẫn giản dị theo WebMD 2. Rối loạn về giao tiếp xã hội, về cách tương tác với người khác, những rối loạn này ảnh hưởng đến việc học tập. Ví dụ – Em bé không thích được ẳm, ôm vào lòng cuddling. – Thích chơi một mình, làm như muốn ở riêng trong thế giới của mình. – Không nhìn vào mắt người khác’ – Nét mặt không biểu lộ cảm xúc. – Có vẻ như không hiểu cảm xúc của người khác, không biết người ta vui thú, hay khó chịu, hay bực mình, buồn. Theory of mind hay “thuyết tâm tư” là khả năng hiểu rằng người khác, cũng giống như chính mình, có khả năng suy nghĩ, cảm xúc, và ước muốn của riêng họ; và cách suy nghĩ, cảm xúc của họ có thể khác suy nghĩ, cảm xúc của chính mình. Người ta cho rằng những bệnh nhân tự kỷ nặng không có “theory of mind” nên họ không đồng cảm empathy được với người khác. Tuy nhiên việc này rất tuỳ theo mức độ, người bệnh vẫn có khả năng tình cảm, nhưng giới hạn ở một mức độ nào đó 3. Những hoạt động hoặc động tác lập đi lập lại repetitive activities and stereotypic movements Ví dụ – Ngồi lắc người trước sau rocking, xoay vòng vòng spinning, có khi có hại như đập đầu liên tục xuống sàn nhà, vào tường head banging; – Bệnh nhân có những tập quán routine, lễ nghi ritual, nếu không thay thực hiện được sẽ rất bực bội, khó chịu. 4. Khó khăn trong sự thích ứng với tình huống mới, không chịu thay đổi, dù là chi tiết nhỏ nhặt. 5. Phản ứng một cách khác thường đối với những kích thích như âm thanh, mùi vị. Không thích chỗ sáng quá, hay tiếng động lớn quá, mặc dù đối với trẻ khác tiếng động chỉ bình thường, trong lúc có vẻ chịu đau đớn rất giỏi ví dụ té, bị chích thuốc mà không khóc. 6. Khả năng suy nghĩ bị thiếu sót nhất là về khả năng nhìn khía cạnh bao quát của một vấn đề, quá chú trọng về nghĩa đen của các từ, thiếu khả năng nhận ra ý nghĩa tượng trưng của một câu chuyện, thiếu óc tưởng tượng. Càng ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy bệnh tự kỷ kể cả hội chứng Asperger có những nguyên nhân do di truyền, đồng thời sự biểu hiện cũng tuỳ thuộc vào những yếu tố môi trường, đôi khi các yếu tố này gắn liền với nhau. Ví dụ, người ta thấy rằng mức testosterone mà thai nhi tiếp xúc trong bụng mẹ có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của bệnh tự kỷ trên đứa trẻ sau này. Sự việc này có thể liên quan đến các cơ chế “trên di thể” epigenetics, một yếu tố môi trường ảnh hưởng đến các biểu hiện của di thể gene expression. Các yếu tố trên di thể “bật nút” cho phép di thể gen làm việc hoặc nghỉ việc, giống như nút điện on-off switch kiểm soát cho đèn bật cháy hoặc đèn tắt. Nói về chọn lựa từ ngữ tiếng Việt nên dịch như thế nào, tôi nghĩ có lẽ dịch “chứng tự kỷ” đi sát với từ quốc tế autism hay tương tự được dùng trong hầu hết y văn tây phương Pháp, Đức, Spanish…. Từ ngữ “tự kỷ” gồm hai từ Hán Việt, “tự” là tự mình,”kỷ” cũng có nghĩa là tự mình như trong “tự ái”, “tự xưng”, tự tử, tự chủ. Từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh hoàn tất năm 1932 giải thích “tự kỷ’ là tự mình. Ví dụ tự kỷ ám thị là dùng ý chí của mình mà tự ám thị lấy mình autosuggestion, tự kỷ thôi miên là tự thôi miên lấy mình,”tự kỷ thực hiện làm phát đạt những tính năng của mình đã có cho đến trình độ hoàn toàn self-expression”. Cuốn Tự điển của Lê Ngọc Trụ trước 1975 cũng như Đại Từ Điển Tiếng Việt xuất bản ở Hà Nội cũng giải thích theo hướng này, và không nói đến thuật ngữ y khoa theo nghĩa autism. Chữ tự’ và kỷ” đều tương đương với chữ autos’ trong gốc Hy Lạp. Tôi không biết ai là người Việt đầu tiên chọn “tự kỷ”. Có lẽ các học giả Việt Nam dịch theo Đào Duy Anh thời thập niên 1930 dùng tự kỷ để dịch từ autism theo nghĩa ban đầu của Bleuler “morbid self-absorption” vào đầu thế kỷ 20. Trung quốc mới bàn về bệnh autism từ năm 1982, theo sau y khoa Mỹ. Đối với nghĩa hiện đại của từ autism như chúng ta mô tả ở trên, theo Meghan Hussey, hiện nay tại Trung quốc lục địa, người ta dùng từ “cô độc chứng” gūdúzhèng, “bệnh cô độc”, không hay lắm, vì đứa trẻ autistic không phải cô độc mà hầu như lúc nào cũng có người chung quanh, và nó cũng chẳng thấy cô đơn. Cho nên nếu nói đến trẻ em bị chứng cô độc, người nghe sẽ khó mà hiểu được, tự hỏi ai cũng có lúc cô độc, tại sao lại là môt bệnh có thể nặng như thế và cần phải chữa trị. Nói tóm lại, y văn về tự kỷ chì phát triển nhiều trong khoảng chừng 30 năm nay, lúc mà y văn Việt nam không trông cậy vào y văn Hoa ngữ hay Nhật ngữ, mà dịch trực tiếp từ Anh ngữ. Trên 10 năm nay, trong nhiều bài viết về bệnh này, tôi vẫn dùng từ “tự kỷ” và có độc giả gợi ý nên dùng từ “tự bế” thì có thể đúng hơn vì người Trung quốc gọi bệnh này như vậy zìbìzhèng. Thì ra Nhật cũng gọi là chứng tự bế. Một học giả, tâm lý gia, linh mục Nguyễn Văn Thành, tại Thuỵ sĩ cũng dùng từ “bệnh tự bế”. Theo Từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh, “bế” là “đóng lại, lấp tất lại” như bế quan toả cảng, bế tắc, đặt tên tự bế cho người đọc hiểu được tình trạng khép kín của tâm tư đứa trẻ, khó mà người khác đi vào liên lạc với nó được. Tuy nhiên, không hẳn là đứa trẻ cố tình “đóng lại” không liên lạc được với người khác. Sở dĩ nó không nói được, đồng cảm được với người khác là do một bên là chúng ta chưa hiểu hết được tâm tư của nó, bên kia là nội tâm nó có thể có những hoạt động và mục đích riêng của nó có nhiều đứa có những tài riêng, khả năng riêng. Nói cách khác, đứa trẻ không tự nó từ chối chúng ta, mà chỉ là nó có một cuộc sống của riêng nó, tự tại của nó. Chúng ta cố gắng tiếp cận với người tự kỷ hơn là cần phải cạy cánh cửa đang đóng, và mở cửa ra để chúng ta vào. Theo ý nghĩa đó, thiển ý của tôi cho rằng từ “tự kỷ” của Việt nam đã dùng lâu năm nay có vẻ hay hơn và ít gây thành kiến hơn đối với người bệnh. Hơn nữa, chúng ta không dùng nhiều y văn của Tàu hay Nhật, cho nên gọi tên cho giống họ cũng không có ích gì trên thực tế. Xin cảm ơn thính giả đặt câu hỏi rấy hay và thú vị. Bác sĩ Hồ Văn Hiền. ————————————- Cảm ơn bác sĩ Hồ Văn Hiền. Chúng tôi cũng xin cảm ơn thính giả đã tham gia chương trình Hỏi đáp Y học này. Quý vị có thể xem và nghe lại các bài giải đáp trên mạng Internet ở địa chỉ Quý vị muốn được giải đáp các thắc mắc về những vấn đề y học thường thức, xin gọi đến số 202 205-7890, hoặc E-mail đến địa chỉ . Nguồn
con cưng tự bế