Vì vậy, phải nhận diện và thân thiện với tâm hoang vu của bản thân để thấy rằng cô đơn không khủng khiếp và đáng sợ như ta tưởng, vì cô đơn vốn không thực. Hãy thắp sáng chánh niệm để làm chủ, an trú và nuôi dưỡng tâm bằng niềm hạnh phúc tự nội. Đây chính
Cô độc là khi đi bộ trên đường, chỉ có bạn và phong cảnh xung quanh. Là khi bạn tiếp nhận mọi thứ mà không có quá nhiều vướng bận về mọi thứ. Bài Nổi Bật Iqf Là Gì - Hệ Thống Băng Chuyền Cấp Đông. Cô độc là khi mỏi mệt với vòng xoay của cuộc sống, bạn chỉ
Vì muốn chờ đợi đúng người, nên độc thân một mình. Thà rằng đơn độc trải qua sự cô đơn, cũng không muốn phụ lại sự kiên trì của chính mình. Chúng ta khao khát gặp được một người mà một lần gặp gỡ chính là cả đời. (Ảnh minh hoạ)
Cô đơn trong tâm tưởng, không có nghĩa là cô độc trong cuộc sống (Ảnh minh họa) Ai nói mình chẳng bao giờ cô đơn, là đang tự dối lòng, tự dối lòng đấy! Nhưng cô đơn trong tâm tưởng, không có nghĩa là cô độc trong cuộc sống. Ngoài khung cửa kia, cây lá vẫn cứ tươi xanh
Tôi không cô độc, chỉ là tôi đã quen với việc cô đơn, quen với việc đối mặt một mình và tôi cảm thấy mãn nguyện, như hiện tại rất mãn nguyện. 6- Có thể cô độc nhưng cố gắng đừng cô độc. Có thể lựa chọn cô độc nhưng đừng để mình là một thùng rỗng xúc
VwZXkm. Chắc hẳn nhiều người nghĩ rằng “một mình” chắc phải tệ lắm, có lẽ là không có ai muốn nói chuyện, không có ai muốn ở bên nên phải chọn cách này. Không, xã hội chẳng bỏ rơi ai, mà chỉ có ta mới có suy nghĩ ấy rồi tự vứt mình bên lề xã hội mà thôi. Xã hội dù xấu dù tốt thì vẫn luôn có lối thoát cho những kẻ chẳng giống ai, lựa chọn là ở mỗi người. Có nhiều người nghĩ rằng “một mình” hẳn phải cô độc lắm. Nó giống như việc ta đang bị xã hội bỏ rơi, chẳng ai thèm chơi cùng và nếu như vậy, ta thật sự là người rất đáng thương. Nhưng trên thực tế thì việc một mình hay thích được một mình không hẳn là một điều xấu. Trong một xã hội hiện đại bận rộn như ngày nay thì cô đơn hẳn là một chuyện dễ hiểu. Nhưng lại có những người tìm cách tách ra khỏi thế giới hiện đại quay cuồng trong những vòng xoáy của tiền bạc, nói chính xác ra là họ tìm cách để ở một mình. Tuy nhiên, đừng nhầm, họ “một mình” nhưng họ không “cô đơn”. Vì sao à? Là bởi vì không phải họ cô đơn nên họ tìm nơi trốn, mà chỉ là họ muốn dừng lại ở một góc phố không có mấy ai qua lại, bước vào một khách sạn trông có vẻ cũ kĩ, cầm lấy chìa khóa, bước lên tầng và từ từ mở căn phòng có cửa sổ hướng ra phía vườn toàn cây xanh và hoa rực rỡ màu sắc. Ở một mình là cơ hội để tận hưởng một chuyến đi ngắn hạn trong chuỗi ngày làm việc mệt mỏi!! Dù là người hướng nội hay hướng ngoại, bất cứ ai, trong những ngày làm việc dài đằng đẵng, cũng chỉ mong muốn có một ngày nghỉ ngồi trước hiên nhà, đọc sách và nhâm nhi café. Ngày nghỉ trong định nghĩa của những con người bận rộn hiện đại là tìm một quán café nào đó, mang theo laptop và liên tục check mail hoặc sắp xếp thời gian để gặp gỡ, nói chuyện và dùng bữa với đối tác. Nào đâu có một phút giây thư giãn thực sự! Ở một mình là cơ hội để gắn kết những mối quan hệ!! Sống trong một xã hội phức tạp, ai ai cũng đều dặn lòng là phải mở rộng mối quan hệ của bản thân, lợi thì chưa biết nhiều đến đâu, nhưng trước mắt là có chết chìm thì cũng sẽ có người đến cứu. Nếu có chừa thời gian cho bản thân ở một mình, chắc hẳn toàn bộ thời gian quý báu ấy con người ta sẽ dành để suy nghĩ và nhìn lại. Ta nhìn lại khoảng thời gian bên bạn bè, ta đã vui thế nào, họ đã giúp ta ra sao. Khoảng thời gian này cũng là để ta xa cách họ một chút, không phải hờn dỗi vu vơ mà là củng cố thêm tình bạn, có xa mới có nhớ. Và cũng khoảng thời gian này, có thể ta sẽ vô tình gặp một người bạn xa lạ nào đó trong chuyến du lịch độc hành. Có thêm bạn, há chăng là điều ta nên ăn mừng mới phải!! Một mình không có nghĩa là cô đơn. Mà thậm chí những người một mình quen rồi thường rất độc lập tự chủ, thậm chí là trở nên mạnh mẽ, quyết đoán và dễ bề tha thứ để sống một cách nhẹ nhàng hơn. Điều tuyệt vời nhất đối với những người thích một mình chính là họ không cảm thấy cô đơn. Hơn thế, biết yêu bản thân, chúng ta sẽ biết cách yêu người khác hơn bao giờ hết. ———————————————— Còn tôi khi ở một mình là khoảng thời gian vô cùng ý nghĩa, bởi đó là khoảng lặng để tôi nhớ lại những kỉ niệm trong khung trời riêng của tôi. Nó đủ cả nụ cười, những giọt nước mắt, những tuổi thân xấu hổ, những cay đắng riêng chung,…Mỗi tối tôi đều suy ngẩm lại những vấp ngã hay những cua sốc tôi lại muốn thay đổi mình. Cuộc sống của tôi luôn trôi đi, không có khoảng lặng nào mà tôi lại thiếu đi những giây phúc một mình. Có nhiều người lại sợ cảm giác một mình, nhưng cũng có nhiều người lại ước ao, mong chờ những giây phút một mình thả hồn về kỉ niệm, giữa những niềm nhớ mong manh của thời ký ức xa xăm. Tôi thường hay đi dạo một mình, mà vẫn thấy ấm lòng biết bao. “Một mình không có nghĩa là cô đơn!!”. Cô đơn thường lấy đi sức mạnh tinh thần của con người, nhưng cô đơn không đáng sợ bằng sự cô độc. Một mình thường làm người ta suy nghĩ vẫn vơ và buồn chán, nhưng nếu không có những khoảng trống cơ đơn sẽ chẳng bao giờ được con người ta thấu hiểu cảm giác này, và như thế sẽ chẳng còn trạng thái tâm lý này tồn tại trong cuộc sống tinh thần con người nữa rồi. Tôi một mình và tôi thấy không cô đơn khi nghĩ về một ai đó, và đó cũng là khoảng thời gian vô cùng ý nghĩa, bởi nó làm cho tôi đối diện với chính bản thân mình, kiểm điểm mình để tự hoàn thiện hơn. Thế rồi, thời gian vẫn trôi đi, tôi dường như càng bận làm nhiều việc hơn, những khoảng trống trong tâm hồn vẫn cứ rộng ra. Nhưng lúc này, một mình đồng nghĩa với cô đơn rồi đấy. Bởi càng hoà vào nhiều mối quan hệ bạn bè, công việc, người yêu,…tôi càng sống không đúng với những gì vố có là của mình, đáng lẽ thuộc về mình. Nhưng đáng tiếc là, tôi lại rơi vào cô đơn, hụt hẫng hơn trước rất nhiều. Bởi vậy một mình, nhiều lúc thật là tuyệt, nhưng hảy để nó ở một mức độ nhất định để nó thật sự có ý nghĩa tốt. Đừng quá tuyệt đối hoá nó lên, như thế bạn sẽ vô tình giống tôi đã chọn cho mình một khoảng cô đơn đáng ghét. Tôi nhận ra “một mình” sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu ta không biết suy nghĩ tích cực cho bản thân. Nguồn Google Post Views 3,300
Sự khác biệt giữa cô đơn và cô độc là gì mọi người nhỉ? Và giữa cô đơn và cô độc, cái nào đáng sợ hơn Cô đơn là khi nhìn một thứ đẹp đẽ, trái tim của bạn lại không rung động được một chút nào. Là khi bạn có một câu chuyện vui, muốn chia sẻ với những người xung quanh, nhưng khi quay lại, thì chẳng còn một ai cả. Cô đơn là sự thiếu vắng, cảm giác thiếu hụt điều gì đó; là một nỗi đau khổ, phiền muộn, một nhu cầu không được đáp ứng toàn vẹn. Cô đơn là chỉ có một mình, không có nơi nương tựa. Cô độc là một sự bình tĩnh, thanh thản trong tâm hồn. Đó là một khi, mọi thứ chẳng còn gì ngoài những suy nghĩ của riêng bạn. Cô độc nghĩa là vẫn hiện diện đó, đủ đầy, sinh động, tràn đầy niềm vui sống và tình yêu, nhưng không cần thêm một ai nữa, chỉ một mình bạn thôi là đủ rồi. Cô độc là chỉ có một mình, tách khỏi mọi liên hệ với xung quanh. Như vậy, cảm giác cô đơn sẽ đáng sợ hơn, vì xung quanh ta có rất nhiều người, có người lạ, có người quen, có người thân nhưng chẳng ai quan tâm đến ta nữa.. Cô độc là như lạc ra hoang đảo ở có một mình. Cô đơn là tựa như tôi lúc này đây chỉ có một mình dù xung quanh có rất nhiều người nhưng không ai ngó ngàng gì đến mình hết. Cô độc hay cô đơn đều đáng sợ như nhau. Bởi loài người trên trái đất này sống theo quần thể, sống nương tựa nhau. Thuở xưa một nhóm hai ba người sinh ra rồi không thể sinh tồn vì quá ít người. Con người trên đời ai cũng cần có một người để mà mình yêu thương và yêu thương lại mình. Vậy suy ra cô độc hay cô đơn đều đáng sợ như nhau. chỉ có Cô Tô Lam thị là nơi hạnh phúc nhất ^-^ Câu hỏi rất thú vị, EC lên mạng tìm đọc đoạn sau Cô độc là một sự bình tĩnh, thanh thản trong tâm hồn. Đó là một khi, mọi thứ chẳng còn gì ngoài những suy nghĩ của riêng bạn. Khi đó, bạn có thể nghe được những điều mà trước đây bạn từng né tránh, né tránh bằng những cuộc trò chuyện vô nghĩa, những bài hát được mở to hết cỡ hay bằng những bữa tiệc đông vui náo nhiệt. Khi cô độc, bạn có thể lắng nghe được những điều bạn cần nói với bản thân mình, là khi dành thời gian cho những suy nghĩ quan trọng hơn, những suy nghĩ bạn thường dễ dàng bỏ qua giống như việc bạn thường dồn những mẫu rác vụn vào góc tường và không bao giờ để người khác thấy vậy. Cô đơn là khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi với chính con người mình, chính bản thân mình. Giống như hiệu ứng "buồng phản âm" echo chambers – căn phòng nơi các âm thanh phát ra bị dội lại, không phát ra ngoài, các bạn có thể tưởng tượng ra tiếng móng tay cào trên bảng đen đáng sợ đến mức nào không, và khi cô đơn, đôi khi trong đầu bạn tựa như 1 căn phòng kín, luôn phát ra những tiếng móng tay cào lên mảng nhưng những âm thanh đó không bao giờ thoát ra ngoài. Suy nghĩ này tách biệt với suy nghĩ kia, lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi đầu óc trống rỗng và không còn gì có ý nghĩa đối với bạn nữa. Cô độc là thường đi ăn một mình, là dành thời gian để thưởng thức từng vị ngon của từng món ăn, chứ không phải bị gián đoạn bằng những cuộc trò chuyện với người khác. Khi cô độc, bạn sẽ chọn những góc khuất để ngồi đọc sách, bạn không muốn mọi thứ xung quanh làm phiền đến bạn. Là hạnh phúc khi người thân yêu xuất hiện vào thời điểm cần thiết nhất, chỉ cần một bữa tối nhẹ nhàng với một cuộc trò chuyện vui vẻ là đủ rồi. Cô đơn là bữa tối chỉ dành cho 1 người tại chiếc bàn trong góc khuất, giống như tình trạng này đã diễn ra quá thường xuyên tới nỗi bạn nghĩ rằng nó đã là một thói quen. Cô đơn là khi bạn muốn bàn luận về việc bữa tối đã ngon như thế nào, người phục vụ đã chuyên nghiệp ra sao, cách trang trí bắt mắt thế nào và không có một ai hồi đáp lại những lời đánh giá ấy của bạn cả. Cô đơn là khi bạn lưu lại một trải nghiệm trên một trang mạng nào đó để bạn có thể kiếm được một người để chia sẻ, bởi vì bạn không muốn cảm giác như thể một đĩa thức ăn được dọn lên chỉ được phục vụ đại khái chứ không muốn bạn có thể trải nghiệm được cảm giác thưởng thức là như thế nào.. Đọc xong thấy rối não quá phải không? Trước giờ mình định nghĩa hai từ này một cách đơn giản như sau - Cô đơn * trạng thái tâm lý không muốn một mình, cần sự quan tâm, cần người ở bên để sẻ chia, tâm sự.. *Hoặc đang ở giữa nơi đông người mà vẫn cô đơn. Trạng thái muốn hòa nhập, khao khát trở thành một cá thể trong đám người đó. - Cô Độc Giống như nhân vật Đọc Cô Cầu Bại, không có đối thủ, thì con người cô độc là không tìm được người thấu hiểu. Là trạng thái ở trên cao, lạnh lẽo. Theo mình, cô đơn với cô độc, đáng sợ như nhau. Cô độc là bạn tự cô lập bản thân với thế giới xung quanh. Bạn không tha thiết lắm với việc phải có người bên cạnh, hoặc bạn đã bị tổn thương quá nhiều đến mức cánh cửa trái tim của bạn không đủ sức để mở cửa ra và đón nhận một nguồn sống mới. Bạn sống vẫn bình thường, một cuộc sống chỉ có riêng bạn mà thôi. Còn cô đơn là do hoàn cảnh và trái tim bạn đưa đẩy. Cô đơn là bạn vẫn cần có một ai đó bên cạnh quan tâm, chăm sóc, hoặc ít nhất cho bạn được một chút hơi ấm. Nhưng mà, dù có bao nhiêu người, khoảng trống trong tim bạn vẫn không thể lấp đầy vì điều kiện cần của bạn chưa được đáp ứng. Bạn có thể gặp hàng triệu người, nhưng lại chẳng có ai chiếm một vị trí tuyệt đối trong tim bạn. Điều khác nhau duy nhất ở đây là, Cô độc là do chính trái tim bạn, bản thân bạn muốn cô lập với thế giới. Trái tim bạn đã bị tê liệt, và bạn không còn tha thiết với việc có hay không một người sóng vai. Bạn vẫn có thể sống tốt, chỉ là bạn phải tự mình liếm láp vết thương của mình mà thôi. Còn cô đơn, là bạn vẫn muốn tìm kiếm một người có thể sóng vai. Nó cho bạn một nguồn động lực để sống tiếp. Con người ai cũng cần một người bên cạnh. Thế nên, cô độc đáng sợ hơn cô đơn ở chỗ, vì chí ít, có một mục tiêu theo đuổi, có một đích đến còn hơn là không có cái gì. Và bạn biết không, đôi khi nhá, có một đích đến, nhưng mình biết mãi không thể chạm tới được, còn đáng sợ gấp bội so với việc ngay từ đầu mình đã bỏ cuộc, chấp nhận mình mãi cô độc. Có điểm đến, chưa chắn mình đã thoát khỏi sự cô đơn. Mà đơn độc một mình, ngay từ đầu đã không có ý định, có khi lại còn đỡ đau thương hơn. Cơ mà, không ai chịu được nỗi cô độc đâu. Ai cũng cần phải có một đích đến, hoặc tạo thêm cho mình nhiều đích đến khác để sống cho đến lúc chết, đó là lý do con người được sinh ra. Bởi thế, không có cái nào là đáng sợ hơn, cái nào cũng đáng sợ như nhau cả thôi. Cô đơn là khi nước mắt trực trào ra, chẳng một chiếc khăn chìa đến, là giữa bộn bề cuộc sống, ta không tìm được bến lặng, là khi có được vô vàn niềm vui, chợt nhận ra không có người chia sẻ, là khi những nỗi buồn được "thốt ra", chợt nhận thấy chẳng có một người "lắng nghe", là giữa hơi ấm của gia đình, ta không tìm được sự đồng cảm, là giữa muôn ngàn cặp mắt chăm chú dõi theo ta, ta không bắt gặp được một ánh mắt chân tình. Cô độc là một mình không có ai bên cạnh, không ai thấu hiểu. hỏi đáp
Cuộc sống giản dị hiếm có giữa chốn phù hoa Nhắc đến Anh Thơ, người ta nhớ đến giọng ca nhạc đỏ đắt show và là một trong số ca sĩ được yêu thích nhất hiện nay. Anh Thơ tên thật là Lê Thị Thơ, sinh năm 1976 tại huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Khi còn học tại nhạc viện Quốc gia Hà Nội, Anh Thơ là một trong số ít sinh viên sở hữu chất giọng coloratu- ra soprano nữ cao đầy tinh tế và sang trọng. Trong thời gian này, Anh Thơ đã liên tiếp giành được nhiều giải thưởng cao trong các cuộc thi ca hát chuyên nghiệp như Giải Nhất Tiếng hát truyền hình Hà Nội 1998, giải Ba Liên hoan tiếng hát truyền hình toàn quốc 1999, giải Nhì nhạc thính phòng toàn quốc 2000; giải Nhất giọng ca Sóng phát thanh đài Tiếng nói Việt Nam 2001. Nữ ca sĩ Anh Thơ. Nổi tiếng là vậy nhưng Anh Thơ lại khá kín tiếng trong chuyện đời tư, vì thế mà khán giả ít biết về cuộc sống của chị sau anh đèn sân khấu. Chị gần như chưa từng chia sẻ về hôn nhân, gia đình hay tài sản, trong một lần hiếm hoi, Anh Thơ tâm sự "Tôi yêu không nhiều và cũng ít bạn bè, sống đơn giản và không thích ồn ào. Diễn xong là về nhà, bước lên xe là lấy tay chùi hết phấn son". Cũng như bao ca sĩ trưởng thành trong khoảng thời gian khó khăn, Anh Thơ từng chật vật mưu sinh để trang trải cuộc sống. Nhưng bằng sự nỗ lực, kiên cường của cô gái sinh ra và lớn lên ở vùng đất khó khăn, Anh Thơ đã vượt qua tất cả. Theo thời gian, những khó khăn cũng thoái lui và khi đó Anh Thơ dành hết tâm sức cho âm nhạc. Chị lựa chọn các show diễn nghệ thuật thay vì âm nhạc thị trường như những ca sĩ trẻ. Một thời gian dài làm nghệ thuật, giữa chốn bon chen của cải, Anh Thơ vẫn giữ được nếp sinh hoạt giản dị, không đặt nặng chuyện biệt thự hay những món đồ đắt tiền. Nói đến chuyện chọn show hát, Anh Thơ từng tâm sự “Nói kén show thì nhiều người bảo kiêu, nhưng tôi là người đi lên bằng chính sự chăm chỉ và nỗ lực của mình. Tôi không kiêu căng, cũng không bao giờ đi trễ, tức làm nghề rất đàng hoàng. Nhưng đạt đến một mức nào ấy, cát-xê không còn là thứ quan trọng bậc nhất. Có show ít tiền nhưng tôi vẫn nhận lời vì có chất lượng”. Là người khá kín tiếng trong chuyện đời tư, hiếm khi thấy Anh Thơ chia sẻ về những mảnh ghép hôn nhân của mình. Là người nghệ sĩ “keo kiệt” với tình yêu cá nhân, Anh Thơ nhận về mình sự cô đơn trống trải. Ai mà chẳng muốn một hạnh phúc vững bền nhưng đôi khi phải chấp nhận với số phận. Ánh hào quang không đủ để che vết thương lòng về một mái ấm không trọn vẹn, từng kết hôn và đổ vỡ, Anh Thơ tâm sự “Tôi đã ly hôn nhưng không thích quảng cáo sự cô độc. Chúng tôi ở bên nhau 8 năm rồi chia tay. Tôi nghĩ, đó là duyên phận, đến rồi đi và phải chấp nhận là một mình nuôi con. Ai cũng muốn có người đàn ông bên cạnh nhưng không phải muốn là được. Vợ chồng đến và ở được với nhau là do trời đất... Đôi khi, tôi tự động viên mình là tình duyên thiệt thòi nhưng sự nghiệp cũng có những thành công nhất định”, Anh Thơ trầm ngâm. Anh Thơ thừa nhận, trong đời sống vợ chồng, để xảy ra chia ly đều có nhiều hơn một nguyên nhân. Đến thời điểm hiện tại, Anh Thơ như con chim sợ cành cong, dè dặt hơn với những câu chuyện tình mới, cô chia sẻ “Từ khi hôn nhân tan vỡ, tôi dành nhiều tình yêu cho âm nhạc và đặc biệt là tình yêu cho 2 cô con gái. Còn tình yêu riêng tư không có gì đặc biệt cả, có một chút để cuộc sống tiếp diễn như nó phải thế. Cuộc sống không giống như mơ hay tiểu thuyết, nếu muốn theo ý mình chỉ có cách là yêu nhau trong mơ mà thôi”. Nhạc đỏ vẫn luôn đi cùng năm tháng Không phải là một người theo dòng nhạc thị trường, Anh Thơ chọn cho mình lối đi riêng – dòng nhạc chính thống ca ngợi những giá trị thuộc về quê hương, đất nước. Anh Thơ được giới chuyên môn đánh giá cao bởi tài năng và được so sánh với các ca sĩ gạo cội như Tân Nhân, Thanh Huyền, Lê Dung. Ca sĩ An Thơ sở hữu chất giọng nữ cao đầy tinh tế và sang trọng. Tên tuổi của ca sĩ Anh Thơ gắn liền với những ca khúc Xa khơi, Mẹ yêu con, Người con gái sông La, Hà Nội Huế Sài Gòn, Tình ta biển bạc đồng xanh, Khúc hát sông quê, Thì thầm với dòng sông, Dòng sông quê em, dòng sông quê anh, Hà Nội - Huế - Sài Gòn... Trên giảng đường, Anh Thơ có một cách truyền tải riêng, không dạy sinh viên hát theo món, chị tạo cho học trò của mình một không khí học tập cởi mở, vui vẻ. Chị muốn học trò hát bài mới để sáng tạo và tuyệt đối không ép buộc cách xử lý ca khúc của mình cho các em. Lên tiếng trước tình hình âm nhạc nước nhà, Anh Thơ trải lòng “Tôi tin là nếu có nhân tài chẳng cần thầy cô giỏi, người đó vẫn tự đứng lên và bứt phá được. Hiện tại, tôi và có lẽ là cả mọi người đều đồng cảm rằng chúng ta chưa thể tìm được người thay thế. Nhưng tôi hy vọng tương lai sẽ có, đó là điều mà giới nhạc rất mong muốn”. Theo Đời sống và Pháp luật Diễn viên sexy nhất 'Chạy trốn thanh xuân' không chấp nhận khoe thân tùy tiện Huyền Thạch - nữ diễn viên 9X thủ vai Vy trong 'Chạy trốn thanh xuân' nói không phải vai nào cũng có thể để lộ cơ thể một cách tuỳ tiện.
Cô độc là sự bình tĩnh, thanh thản trong tâm hồn. Đó là khi, mọi thứ chẳng còn gì ngoài những suy nghĩ của riêng bạn. Khi đó, bạn có thể nghe được những điều mà trước đây bạn từng né tránh, né tránh bằng những cuộc trò chuyện vô nghĩa, những bài hát được mở to hết cỡ hay bằng những bữa tiệc đông vui náo nhiệt. Khi cô độc, bạn có thể lắng nghe những điều bạn cần nói với bản thân mình, là khi dành thời gian cho những suy nghĩ quan trọng hơn, những suy nghĩ bạn thường dễ dàng bỏ qua giống như việc bạn thường dồn những mẫu rác vụn vào góc tường và không bao giờ để người khác thấy vậy. Cô đơn là khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi với chính con người mình, chính bản thân mình. Giống như hiệu ứng “buồng phản âm” echo chambers – căn phòng nơi các âm thanh phát ra bị dội lại, không phát ra ngoài, các bạn có thể tưởng tượng ra tiếng móng tay cào trên bảng đen đáng sợ đến mức nào không, và khi cô đơn, đôi khi trong đầu bạn tựa như 1 căn phòng kín, luôn phát ra những tiếng móng tay cào lên bảng nhưng những âm thanh đó không bao giờ thoát ra ngoài. Suy nghĩ này tách biệt với suy nghĩ kia, lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi đầu óc trống rỗng và không còn gì có ý nghĩa đối với bạn nữa. Cô đơn là khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi với chính con người mình, chính bản thân mình. Cô độc là thường đi ăn một mình, là dành thời gian để thưởng thức từng vị ngon của món ăn, chứ không phải bị gián đoạn bằng những cuộc trò chuyện với người khác. Khi cô độc, bạn sẽ chọn những góc khuất để ngồi đọc sách, bạn không muốn mọi thứ xung quanh làm phiền đến mình. Là hạnh phúc khi người thân yêu xuất hiện vào thời điểm cần thiết nhất, chỉ cần một bữa tối nhẹ nhàng với một cuộc trò chuyện vui vẻ là đủ rồi. Cô đơn là bữa tối chỉ dành cho 1 người tại chiếc bàn trong góc khuất, giống như tình trạng này đã diễn ra quá thường xuyên tới nỗi bạn nghĩ rằng nó đã là một thói quen. Cô đơn là khi bạn muốn bàn luận về việc bữa tối đã ngon như thế nào, người phục vụ chuyên nghiệp ra sao, cách trang trí bắt mắt thế nào nhưng không có một ai hồi đáp lại những lời đánh giá ấy của bạn cả. Cô đơn là khi bạn lưu lại một trải nghiệm trên FB để có thể chia sẻ với ai đó, vì bạn không muốn cảm giác như thể một đĩa thức ăn được dọn lên chỉ được phục vụ đại khái chứ không muốn bạn trải nghiệm được cảm giác thưởng thức là như thế nào. Cô độc là khi mệt mỏi với vòng xoay của cuộc sống, bạn chỉ muốn dừng lại để nghỉ ngơi một chút, bạn vui vẻ khi được nằm lì ở nhà và nạp lại năng lượng. Bạn đặt thức ăn, chọn một bộ phim yêu thích nhất và cuộn mình lại trong đống gối ôm mềm mại. Là cảm giác ích kỷ được thỏa mãn, là sự hối hận khi đã dành quá nhiều thời gian để quan tâm người khác. Khi cô độc, bạn có thể ăn mặc luộm thuộm một chút, sống cẩu thả một chút, có thể ăn bất kỳ lúc nào bạn thích, không rửa chén mà không bị ai chê trách. Cô độc là khi đi bộ trên đường, chỉ có bạn và phong cảnh xung quanh. Là khi bạn tiếp nhận mọi thứ mà không có quá nhiều vướng bận về mọi thứ. Cô đơn là khi tự do – là điều trước kia bạn luôn dèm pha, nhưng tới nay lại là điều bạn chấp nhận trong cuộc sống, trở thành một lý do để mọi việc qua đi. Đó là chồng bát đĩa đang ngày càng nhiều trong bồn rửa, là một chiếc giường không được sắp xếp gọn gàng, là đĩa thức ăn đầy dầu mỡ mà bạn order từ cùng một nơi cho cả tuần. Là khi bạn lờ đi lời khuyên của người khác, khiến thế giới đang dần thu hẹp, chỉ xoay quanh mỗi bạn và chỉ có bạn tự do trong đó. Cô độc là khi đi bộ trên đường, chỉ có bạn và phong cảnh xung quanh. Là khi bạn tiếp nhận mọi thứ mà không có nhiều vướng bận về mọi thứ nữa. Không giống như trước, khi cô độc, bạn có nhiều thời gian để cảm nhận mọi việc xung quanh hơn. Không còn trốn tránh, cũng không còn cách xa. Cô đơn là khi nhìn một thứ đẹp đẽ, trái tim của bạn lại không rung động được một nét nào. Mọi thứ dường như đều bị dồn nén và có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào. Là khi bạn có một câu chuyện vui, muốn chia sẻ với những người xung quanh, nhưng khi quay lại, thì chẳng còn một ai cả. Nguồn thoughtcatalog
1- Tôi vừa tra Google, ”Cô độc”, “độc” theo lí giải trong ngôn ngữ thường có thể hiểu là duy nhất, “độc nhất vô nhị”. Chính là kiểu độc tôn, duy nhất, không tiếp thu các ý kiến của bất kì ai, không cần ai thương xót, cũng chẳng cần ai đồng cảm. Cứ như vậy “độc lai độc vãng”. Thật ra tôi không đồng tình với cách lí giải này lắm, quá mức tiêu cực và tuyệt đối. Thực ra, “cô độc” mang ý nghĩ trừu tượng từ nội tâm, còn “cô đơn” thì có nhiều biểu hiện cụ thể hơn. Giống như là “Alone” và “Lonely” vậy đó. Khi màn đêm buông xuống, tôi thường bất giác cảm thấy cô độc, thứ cảm giác này tôi nghĩ là “cô độc” chứ không phải là “cô đơn”. Cho nên tôi mới khẳng định rằng cô độc là xuất phát từ nội tâm, chính nội tâm của tôi. Bạn luôn bận rộn giữa dòng người tấp nập, nhưng bạn vẫn sẽ có lúc cảm thấy cô độc, chỉ là cô độc mà không hề cô đơn, bạn không phải một mình, bạn có mọi người xung quanh. Cũng có thể rõ ràng bạn sống ở một ốc đảo, không một ai bên cạnh, lúc đó giường như là cô đơn, nhưng sẽ chưa hẳn bạn cảm thấy cô độc. Con người ta sẽ chẳng cô độc nổi, cuộc sống muôn màu muôn vẻ này luôn có những sợi dây vô hình kết nối bạn đến mọi vật, mọi việc. Để cuộc sống của bạn trở nên phong phú và thêm nhiều màu sắc thì dù bạn cô đơn cũng không đừng bao giờ cảm thấy cô độc. “Cô đơn” không có gì ghê gớm cả, điều khủng khiếp chính nhất là sự cô độc xuất phát từ trong nội tâm của bạn. “Đúng như câu trả lời trên Baidu, kẻ cô độc tự phong cho mình là một vị vua, rồi từ bỏ cả thế giới.” 2- “Cô đơn” là biểu hiện từ bên ngoài ý chỉ thái độ sống và sinh hoạt của một đối tượng nào đó. Đơn giản mà nói giống như những người con xa quê đi lên Miền Bắc Trung Quốc sinh sống và làm việc. Ở đây họ thuê một căn nhà, cuối tuần cũng không dành thời gian để gặp gỡ và giao lưu với bạn bè. Thời gian chủ yếu ngoài học tập, làm việc thì chỉ có ở nhà, gò bó trong không gian phòng thuê nhỏ bé. Cái này chắc có thể hiểu là cô đơn. Cô đơn cũng chẳng có gì to tát cả, một mình bạn vẫn có thể vừa cô đơn nhưng vẫn vui vẻ, tạo được niềm vui cho chính mình. Chỉ cần bạn cảm thấy vui, như vậy là quá đủ rồi. Mặt khác “cô độc” lại là biểu hiện của sức mạnh tinh thần. Giống như là tận sâu trong tim bạn đã không còn nuôi dưỡng những xúc cảm, kỳ vọng, và chờ mong. Không còn ai đồng điệu về mặt tâm hồn hay có sự gắn kết về mặt cảm xúc. Gặp chuyện gì cũng không muốn chia sẻ với ai, không quan tâm đến việc có thể chia sẻ với ai hay không, chỉ vì “mình là người cô độc” nên gò bó và o ép bản thân, chỉ biết tuyệt vọng … Thế mới hiểu được, “cô độc” đáng sợ đến mức nào? “Cô đơn” có thể kiểm soát được, còn “cô độc” thì vĩnh viễn không. Con người ta có thể lựa chọn cô đơn, hưởng thụ những giây phút mới mẻ đó. Ngược lại, cô độc ghé thăm đồng nghĩa với việc không còn lối thoát. 3- Trong tiềm thức của mọi người vẫn nghĩ là “Khi bạn cảm nhận được sự ghé thăm của cô độc, tức là bạn cũng chỉ có một mình thôi”. Trên thực tế, con người ta có thể chìm vào cô đơn, nhưng chưa hẳn đã là cô độc. Bởi vì cô độc đến từ sự khác nhau giữa “có thật sự tồn tại những liên kết” và “khát vọng được kết nối”. Chỉ đơn giản là cảm nhận chủ quan của mỗi người. Một người cũng có thể được mọi người quan tâm, chú ý nhưng vì thứ anh ta muốn lại là cảm giác “khát vọng được kết nối” muốn mà không được, nên là anh ta cảm thấy cô độc. Còn cô đơn thì chỉ là một trạng thái khách quan, “mỗi giây mỗi phút đều chỉ có một mình”. 4- “Cô độc” thực ra cũng rất “đẹp” mà, chúng ta ắt hẳn đều đã trải qua, đơn giản vì chúng ta đều là những người hết sức bình thường, tránh không khỏi những sắp đặt của thế gian. Một mình đến thì cũng sẽ có lúc rời đi một mình thôi. 5- À thì ra “cô độc” không đồng nghĩa với “cô đơn”. Có những lúc cũng chỉ mong có thời gian cho mình lắng lại, chậm lại mà chẳng dám đi đối mặt với những phiền muộn giữa người với người, hay là trốn tránh đối mặt với những việc không dám đối mặt. Tôi không cô độc, chỉ là tôi đã quen với việc cô đơn, quen với việc đối mặt một mình và tôi cảm thấy mãn nguyện, như hiện tại rất mãn nguyện. 6- Có thể cô độc nhưng cố gắng đừng cô độc. Có thể lựa chọn cô độc nhưng đừng để mình là một thùng rỗng xúc cảm. Bạn có thể ấm ức hậm hực, nhưng đừng bao giờ sa ngã, biến chất. Bạn cũng có thể thất vọng, nhưng đừng bao giờ từ bỏ. Hãy nhớ rằng, “một đứa bé không có ô, nhớ liều mạng chạy về phía trước” Post Views 2,737
cô đơn nhưng không cô độc